Lông mày Trần Cẩn Phong nhíu chặt hơn, nhìn nữ tử phía trên mình hồi lâu, chợt nhẹ nhàng thở dài, đưa tay vuốt ve gò má nàng, giọng khẽ khàng: “A Ninh, nàng đang thử ta sao?”
Ôn Ninh: “Ta…”
“Ta không có chấp niệm với chuyện con cái. Nếu vận mệnh đã định, chúng ta không có duyên ấy, ta cũng sẽ không cưỡng cầu. Dù sao, nhà họ Trần vẫn còn Cẩn Bách và Cẩn Tư, sau này họ cũng sẽ có hậu duệ.”
Trần Cẩn Phong bình tĩnh nhìn nàng, ánh mắt đen nhánh sâu không thấy đáy, nói: “Nhưng… nếu có thể, ta vẫn mong có thể có một đứa trẻ thuộc về hai ta. Nếu có, thì đó chính là món quà quý giá nhất mà trời cao ban cho ta. Nhưng ta cũng hiểu, đó là lòng tham của ta. Cho dù không có, chỉ cần nàng luôn ở bên ta, như vậy đã đủ.”
“A Ninh, thiên hạ này chẳng có thứ gì quý báu hơn nàng, kể cả đứa trẻ tương lai của chúng ta. Cả đời này, ta chỉ mong nàng luôn ở bên cạnh ta.”
Không ai có thể kháng cự những lời tình chân ý thiết như vậy.
Ít nhất là lúc này, Ôn Ninh tin rằng những lời Trần Cẩn Phong nói đều là thật lòng.
Nàng nhìn ánh mắt hắn, không kìm được mà dịu lại, cúi người xuống, như thưởng cho hắn một nụ hôn nhẹ lên môi, khẽ cười: “Được, vậy thì chúng ta cứ thuận theo duyên phận.”
Ngừng một chút, Ôn Ninh khẽ ho nhẹ, như thì thầm: “Nhưng… chủ công, đến giờ rồi đó? Chàng còn chưa bình tĩnh lại sao?”
Hiện tại nàng đang nằm trên người hắn.
Hắn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-y-thuat-vo-song/5065265/chuong-242.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.