Xem như hắn biết rõ người trước mặt thật sự ra sao, có thể tính là người quen đi, Hầu gia nhà mình còn có vẻ đặc biệt dung túng cho y, nếu không hắn đã trực tiếp ném y vào phòng củi của Hầu phủ.
Dù sao ban đầu họ đã tính toán sẵn sẽ đối đãi thế nào với vị nam thê do Hoàng đế đưa đến để xung hỉ cho Hầu gia nhà mình, kết quả lại không theo kịp tính toán thôi.
So với họ, vị Hầu gia nào đó vô cùng trấn định phủ nhận: “Không.”
“Nhưng huynh hộc máu?”
Hầu phu nhân vô cùng ham học tỏ vẻ thắc mắc tới cùng. Lúc hỏi còn không quên nghiêng đầu chớp mắt.
Dáng vẻ ngây thơ kia quả thật giống như đứa ngốc, làm gì có chút tâm nhãn nào mà cần phải đề phòng. Thái Thần nhìn y, trong lòng tự nói về sau có thể xem y như một con thỏ nuôi trong nhà, thêm một cái miệng nhưng sức ăn của nó chẳng lớn, không sợ không nuôi nổi. Sự tình hôm nay có lẽ đã đủ cho người ngồi trên kia nhìn rõ mà buông tha cho y, như vậy y cứ làm một đứa ngốc thiếu tâm cơ mà sống đơn thuần cả đời thôi. Hắn nghĩ như vậy, ngoài miệng lại thản nhiên nói: “Đó là ta dùng nội lực tự chấn mình bị thương.”
Lữ Đông Miên mắt chữ O mồm chữ A nhìn hắn.
“Sao huynh phải làm vậy!?”
Một chớp mắt sau, Lữ Đông Miên đã nhào lên xốc cổ áo hắn vô cùng tức giận hỏi.
Sự thay đổi của y quá mức đột ngột lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-thien-dinh-vo-thuong/3491427/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.