Phong Đình Huy liếc mắt thoáng nhìn ly sữa rồi hững hờ bỏ lơ. Dương Hiểu Trần chậc lưỡi lắc lắc ly sữa.
"Uống đi, tôi không có bỏ thuốc vào đâu. Anh uống rồi tôi nói lý do cho anh nghe."
Phong Đình Huy bán tín bán nghi, chỉ ngồi nhìn mà không uống. Dương Hiểu Trần nhíu mày đưa ly sữa lên uống một ngụm rồi chìa ra cho Phong Đình Huy.
"Đó, tin tôi chưa?"
Phong Đình Huy liếc mắt nhìn đi nơi khác chẳng thèm nếm xỉa gì tới Dương Hiểu Trần.
"Tôi không dùng chung ly với người khác."
Dương Hiểu Trần bực tức rất muốn hắt cả ly sữa vào mặt Phong Đình Huy nhưng cô lại cố kìm chế bản thân.
"Này thì không dùng chung ly này!"
Dương Hiểu Trần vừa thầm nghĩ trong bụng vừa đưa ly sữa lên miệng hớp lấy một ngụm lớn. Một tay cầm ly sữa, tay còn lại túm lấy mặt Phong Đình Huy. Cô cúi người xuống trực tiếp hôn môi anh ta. Khoảnh khắc môi chạm môi mắt đụng mắt khiến Phong Đình Huy chỉ biết ngỡ ngàng ngoan ngoãn uống sữa bằng phương pháp đặc biệt. Anh nuốt xuống nhưng bản thân lại nóng lên rất nhiều, Dương Hiểu Trần thì thào ấm áp.
"Tôi trở về để bảo vệ anh."
"Tại sao?"
"Hình như tôi thích anh rồi."
Dương Hiểu Trần trả lời dõng dạc nhưng chẳng có tí cảm xúc chân thật nào. Toàn thân cô chỉ toát lên cái nét vững vàng, đáng tin cậy mà thôi. Dương Hiểu Trần ngượng ngùng cúi mặt xuống, hơn ai hết cô hiểu tất cả chỉ là kế hoạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-phong-thieu-gia/2757656/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.