Trời sầm tối, trong căn nhà cấp bốn ở cuối đường số sáu ngõ Nhất Lương, Dương Hiểu Trần đang ngồi ăn bánh ở phòng khách. Đối diện cô là một bà già lớn tuổi. Nuốt vội miếng bánh, cô nhoẻn cười thân thiện.
"Dì Hương cứ nói quá thôi, con dạo này sống tốt lắm luôn. Đến bữa toàn ăn sơn hào hải vị thôi đó."
Dương Đinh Hương nhấp môi ly trà nóng, bà cười trìu mến đầy thiện chí.
"Hiểu Trần, con làm gì cũng phải cẩn thận. Còn cái băng đảng Phúc Kỳ kia của con nữa, đừng để lão già Phong Đinh Uẩn phát hiện ra con chính là đại ca Dương Trần. Nếu ông ta nắm được băng đảng Phúc Kỳ thì hậu quả khó lường đấy."
Dương Hiểu Trần gật đầu lia lịa, cô tỏ ý rất đồng tình.
"May mà trước đó tài sản Dương gia về tay đại thiếu Phong Đình. Nếu băng đảng về tay anh ta thì cũng là một chuyện tốt."
Đinh Hương gật đầu đồng tình theo.
"Con tính toán thế nào thì tùy, nhưng bây giờ nhị thiếu gia đã là phía thù địch của con rồi. Con phải nhớ mà cẩn thận, thế lực này không đùa được đâu."
Dương Hiểu Trần gật gù bỏ miếng bánh vào miệng nhai rồi ngập ngừng gật đầu.
"Vâng."
Ly trà nóng hun hút hơi nước, thời gian chầm chậm trôi, Dương Hiểu Trần an nhiên hưởng thụ miếng bánh quy ít dầu giòn rụm. Ngồi vắt chéo chân, cô suy nghĩ về nước đi tiếp theo. Dương Hiểu Trần trầm mặt cau mày tính toán kĩ lưỡng kế hoạch đối phó Phong Ưu Vũ.
Tại góc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-phong-thieu-gia/2757647/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.