Lão quản gia Phi Nhiên ngồi xuống bên cạnh Phong Đình Huy, lão vỗ nhẹ vào mặt anh giọng lão khàn đặc lại.
"Thiếu gia, cậu tỉnh lại đi. Thiếu gia!"
Dương Hiểu Trần sải bước thật rộng đi về phía Phong Đình Huy, vừa hay nhìn thấy anh ta mở hờ con mắt. Dương Hiểu Trần hậm hực chau mày lo lắng đến phát cáu.
"Phong Đình Huy, anh không uống rượu, cũng không hề say. Sao anh lại để người ta lái xe tông vào anh thế hả, anh không biết tránh ra à?"
Mắt Phong Đình Huy vẫn lơ mơ chưa mở được mí nhưng bờ môi đã nợ rộ một nụ cười tinh quái rất dễ chịu. Anh đang thấy thỏa mãn, một cảm giác ấm áp khiến anh trở nên bá đạo lạ đời. Giọng anh phả hơi rất nồng.
"Hiểu Phi, cô lo lắng.. cho tôi sao?"
Dương Hiểu Trần lúng túng ngồi sụp xuống bên cạnh Phong Đình Huy, cô chớp chớp mắt nuốt nước bọt xuống cổ họng vụng về chối cãi.
"Ai.. ai thèm lo lắng cho anh chứ! Tôi nói cho anh biết, anh mà xảy ra chuyện gì thì tôi sẽ không tha cho anh đâu. Cứ ở đó mà cười!"
Miệng nói vậy nhưng lòng không phải vậy, Dương Hiểu Trần cắn môi cố nén sự bất an đang sôi trào lên não. Cô cố tỏ ra vô tư như thể cô không hề quan tâm đến Phong Đình Huy. Nhưng cô chẳng thể lừa nổi ai. Lão quản gia nói nhỏ, giọng run run bóc mẽ.
"Thiếu gia, thiếu phu nhân lo lắng cho cậu lắm đấy."
Ngượng đến đỏ cả mặt, Dương Hiểu Trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-phong-thieu-gia/2757646/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.