Phòng khách chỉ có hai người, ngoài ra thì mọi thứ trống rỗng, cô nhìn Dịch Thừa Phong đang ngồi đọc báo, lưng anh tựa vào gối sofa, gác một chân qua đầu gối, nhìn kiểu gì cũng không thấy giống một quý ông mà chỉ ra dáng một thư sinh nho nhã, khỏe mạnh.
Tuy anh đang mặc đồ ngủ nhưng khí khái của anh lại không hề bị che đi, thì ra vẻ đẹp phong trần thoát tục mà người ta hay nói là có thật.
Nhan sắc của Dịch Thừa Phong đẹp không góc chết, ngũ quan tinh xảo, đường nét hoài hòa đẹp đẽ vô cùng, còn cả chiếc xương quai hàm kia cũng là cực phẫm, đây không còn gọi là đẹp trai nữa mà là tuyệt thế mỹ nhan, bất kỳ cô gái nào nhìn vào cũng đều phải say đắm. Nếu như nói ra điểm khiến người ta đau lòng thì chính là đôi mắt phượng hoàng kia.
Thiến Vy đang chán thì nghe trên lầu có tiếng người lười biếng đang huýt sáo, cô nhìn lên thì thấy một thanh niên tầm khoảng 22 - 23 tuổi, mặc áo polo trắng quần thun đen dài, mang đôi dép trong nhà cùng màu, khuôn mặt búng ra sữa đang đi xuống, là Phương Tử Cầm, anh ta về hồi nào vậy?
Cô quay qua nhìn Dịch Thừa Phong, có lẽ anh ta cũng đã biết Phương Tử Cầm trở về rồi, nhưng lại im lặng không thèm nói cho cô biết. Thanh niên kia qua bên ghế ngồi cùng anh, thấy trên bàn có đĩa kẹo liền lấy một viên ăn.
"Trợ lý Phương anh về từ khi nào vậy?" Thiến Vy hỏi.
"Tôi mới về hồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601866/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.