"Dạ phải thưa ba, mấy ngày qua con đã suy nghĩ kỹ rồi, hi vọng ba có thể cho con quay lại Hằng Đại tiếp tục vị trí tổng giám đốc." Dịch Thừa Phong nghiêm túc nói, đôi mắt là sự kiên định không gì sánh bằng.
"Con đã bỏ công ty ba năm rồi, bây giờ đâu phải con nói muốn quay lại là quay lại dễ dàng như vậy được, con coi Hằng Đại của ba là cái gì, là nhà bếp muốn tới là tới muốn đi là đi à?"
Anh xưa nay vốn không có kiên nhẫn để nói chuyện với ông, tính khí hai người lại không hợp nhau, nói không khéo một hồi lại cãi lộn lên ầm ĩ, nhưng cũng không thể vì một phút mất kiên nhẫn mà làm hỏng đại sự được.
Vì vậy nhẫn nhịn, nói: "Con xin lỗi, vì đã làm cho ba thất vọng, con không dám xin ba tha thứ chỉ mong ba có thể cho con một cơ hội để làm lại từ đầu."
Lời anh vừa thốt ra đã làm cho tim của Dịch Kính Đình có chút động, thật hiếm khi thấy anh nói chuyện với ông khách khí như vậy, cũng không biết đã bao lâu rồi ông mới được nhìn thấy đôi mắt kiên định ấy trong hốc mắt của anh, ông cũng không hiểu tại sao rõ ràng là con trai của ông đang ở trước mặt nhưng lại cứ như xa tận chân trời.
Bao nhiêu năm qua đối với người con trai này ông chỉ có ghẻ lạnh và vô tình, thầm nghĩ sâu trong lương tâm có lẽ nó cũng đã quen rồi, bây giờ tàn nhẫn với nó thêm một lần nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601865/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.