"Được, tôi đồng ý!"
Lăng Thiên Trì lại cười lạnh mang theo vẻ nhạo báng nói: "Chà chà! cô ta là con gái của ân nhân đã cứu mạng anh, vậy mà anh vẫn có thể đối xử tàn nhẫn như vậy, anh có còn lương tâm không vậy?"
"Lương tâm của tôi chỉ dành cho duy nhất một mình Tiểu Ngọc, với lại Lăng Thiên Trì anh đừng có nhầm lẫn, cô ta chỉ là con gái của ân nhân đã cứu mạng tôi chứ không phải là ân nhân đã cứu mạng tôi, cho nên chỉ cần cô ta không chết anh muốn làm gì cô ta thì cứ làm!"
Lăng Thiên Trì nghe xong hóa đá mất vài giây mới tỉnh lại, hắn tâm thần bất định đưa cánh tay để thẳng phía trước Dịch Thừa Phong tạo nút like. "Giỏi! có thể nói ra những lời tuyệt tình à không vô tình tới như vậy trên thế gian này ngoài Dịch Thừa Phong anh ra e rằng sẽ không tìm được người thứ hai đâu!"
"Cảm ơn! anh quá khen rồi!"
"Được rồi, tôi sắp phải đi họp không rảnh tiếp anh, mời về cho!" Lăng Thiên Trì ngán ngẩm nói.
"Tôi cảnh cáo anh! tốt nhất là anh hãy giữ đúng lời hứa, bằng không dù cho tôi có thân bại danh liệt cũng phải khiến anh mất hết tất cả!"
Vừa dứt câu Dịch Thừa Phong liền hung hăng xoay người bỏ đi. Lăng Thiên Trì ngồi im lặng tựa hồ trông rất mệt mỏi. Lại cười nhạo chính bản thân mình thật vô dụng, cuối cùng vẫn vì Tiểu Ngọc mà không nỡ xuống tay với anh.
Có lẽ đây là một chút lương tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601640/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.