Khoảng nửa tiếng sau, cánh cửa phòng mở, một người đàn ông trung niên mặc áo trắng bước ra trên cổ còn có đeo theo dây thẻ, đội nón trắng có in hình chữ 十 đỏ. Hai người kia nhìn thấy liền xúm lại nôn nóng hỏi muốn không kịp.
"Bác sĩ sao rồi? con dâu tôi thế nào?" Dịch Kính Đình hỏi.
"Các người là người nhà của bệnh nhân hả?"
"Đúng vậy!" Dịch Kính Đình nói.
Bác sĩ điềm tĩnh. "Cũng may là có người qua đường đã đưa cô ấy đến bệnh viện kịp thời, nếu như trễ dù chỉ là 1s thôi thì e rằng đến tính mạng cũng khó giữ!"
Nghe xong lời nói của bác sĩ cả hai người đều hết sức kinh hồn, Dịch Kính Đình bình tĩnh hỏi thêm. "Vậy bác sĩ bây giờ con dâu tôi đã ổn rồi phải không?"
"Hiện tại thì nạn nhân đã qua cơn nguy kịch, nhưng tôi có ba tin buồn muốn nói cho hai người biết, xin hai người hãy chuẩn bị tâm lý trước tôi mới dám nói!"
Thấy bác sĩ có vẻ thận trọng, trong lòng Dịch Kính Đình càng thêm rình rập bất an, ông hít một hơi thật sâu thả lỏng nói:
"Bác sĩ rốt cuộc là tin buồn gì, ông mau nói đi!"
Bác sĩ thở dài. "Thứ nhất, tuy là nạn nhân đã không sao nhưng phần đầu của cô ấy bị chấn thương quá nghiêm trọng, với lại còn có dấu hiệu bị chà xát, theo tôi thấy thì rất có khả năng sẽ để lại di chứng về sau."
"Di chứng?"
"Ừm, về phần này thì các người nhớ lưu ý một chút, sau này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601638/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.