"Ngươi hành sự không bị ai phát hiện đó chứ?"
"Ông chủ yên tâm! tôi rất cẩn thận!"
"Tốt! tháng này sẽ tăng lương cho ngươi!"
Nói xong, hắn liền ấn nút mở nghe, nhưng âm thanh phát ra không lớn nên hắn phải để sát lỗ tai, nghe qua một hồi đôi mắt hắn có chuyển biến mạnh, chỉ thấy sự kinh hãi trong đôi mắt đó kèm theo là khoảng bầu hoang mang không hề nhẹ.
Sau một hồi mới đặt thiết bị nghe lén xuống bàn, khuôn mặt giờ đã trở nên nghiêm túc, ánh mắt cứ nhìn chăm chú vật ở trên kia.
Quả nhiên hắn đoán không hề sai, lúc máu ở chỗ đó của Thiến Vy chảy xuống hắn đã nghi ngờ rồi, suốt hai ngày nay hắn vẫn luôn cho người tới bệnh viện âm thầm thám thính, kết quả là thật hơn nữa lại còn là con của Dịch Thừa Phong.
Suy nghĩ còn chưa dừng lại thì hắn liền nghe âm thanh của một người đàn ông khác phát ra.
"Ông chủ, Lăng nhị thiếu đang ở bên ngoài nói đòi gặp ông, nên cho vào hay đuổi?"
"Cho nó vào đây đi!"
Người nọ cúi đầu lui đi, tầm mấy phút sau Lăng Thiên Phàm đi vào, bước đến thẳng mặt hắn, cả hai người bây giờ y như người xa lạ, Lăng Thiên Trì cũng không thèm nhìn anh.
"Em có chuyện muốn nói với anh."
Lăng Thiên Trì cười nhẹ, lại thản nhiên uống một ngụm trà nói: "Em trở về mà nói với Dịch Thừa Phong, muốn anh tha cho con tiện nhân đó là không đời nào!"
Lăng Thiên Phàm nghe xong không hề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601624/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.