Nhìn Nghiêm Thần bị cô gái này hạ nhục, Thiến Vy thấy rõ trước mắt không thể nhịn nổi mà cũng quỳ xuống cầu xin. “Xin cô, bỏ chân ra đi! Tôi xin lỗi, là tôi đã sai, cô đừng làm anh ấy mất hết thể diện như vậy.”
“Cũng đồng lòng quá ha! Nghiêm Thần anh nhớ cho kỹ, sớm muộn gì anh cũng sẽ thuộc về tôi, lần này tôi bỏ qua cho anh, nếu còn có lần sau…” Camy ấn mạnh chân hơn, gằng giọng: “Tôi sẽ cho anh biết thế nào là địa ngục!”
Ả bỏ chân ra, hừ lạnh rồi vênh vang bỏ đi, lúc này Thiến Vy cũng đỡ lấy Nghiêm Thần, hai người đều ngồi dưới sàn nhà, cô muốn xem đầu của hắn có bị gì không, nhưng hắn lại né tránh không cho cô chạm vào.
“Tôi không sao, tay của cô bị thương hết rồi, đi về phòng tôi giúp cô bôi thuốc.”
Thiến Vy lại một mực lắc đầu. “Tại sao lúc nãy anh lại đứng ra nói giúp tôi, nếu anh không làm như vậy, sẽ không bị cô ta sỉ nhục tới mức đó.”
Nghiêm Thần chỉ cười khổ, nghĩ lại lúc nãy quát cô ấy lớn tiếng như vậy, có phải cô ấy rất sợ không?
“Để tôi bôi thuốc cho vết thương của cô trước đã.”
Hai người dìu nhau đứng lên, lúc này Nghiêm Thần nhìn qua người hầu trừng mắt, khiến bà ta sợ run rẩy, mặt mài tái nhợt.
Trở về phòng, hắn liền lấy hộp cứu thương ra bôi thuốc cho cô giống như hôm qua, vẫn nhẹ nhàng dịu dàng không làm cô đau.
“Cảm ơn anh!”
“Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601594/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.