Thiến Vy nhìn qua Nghiêm Thần, lúc nãy anh ta đã bảo vệ cô, vì bảo vệ cô mà chịu nhục trước cô gái đó như vậy, còn bị cô ta dùng chân đạp lên đầu, có phải anh ta rất không cam lòng không?
Trong lòng cô thập phần áy náy, rõ ràng là cô đã nhường nhịn rồi mà, tại sao vẫn không thể tránh khỏi thị phi? Trăm ngàn lần oán trách bản thân rồi tự chửi mắng chính mình là đồ ăn hại, suốt ngày chỉ biết hại người.
Nghiêm Thần thấy nước mắt của Thiến Vy cứ từng giọt từng giọt lăn dài trên má liền dừng xe lại, lấy khăn tay trong túi áo ra vừa lau nước mắt cho cô, vừa dỗ dành an ủi.
“Đừng khóc! Không phải lỗi của cô.”
“Tôi xin lỗi, là tôi đã luyên lụy anh…hức hức…”
“Không phải là cô luyên lụy tôi đâu, dù không có cô tôi cũng bị cô ta sỉ nhục như vậy thôi.”
“Tại sao vậy, tại sao cô ta lại quá đáng như vậy, tại sao anh lại sợ cô ta?”
Nghe cô hỏi tới đây, hắn lại khẽ thở dài, khuôn mặt bất cần đời ảm đạm nói:
“Không giấu gì cô, người phụ nữ đó là Camy, ái nữ của Lệ Cảnh Thành.”
Camy! Con gái cưng của Lệ Cảnh Thành, mọi người đồn đại cô ta nổi tiếng là ác độc tàn nhẫn, thấy ai ngứa mắt sẽ loại bỏ người đó, trước giờ chưa từng phát lòng bồ tát với bất cứ ai, người người nghe tên đều vô cùng khiếp sợ.
Mặt Thiến Vy hới tái, cô đã đắc tội với ai vậy? tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601593/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.