Từ khách sạn chạy đến công ty mất khoảng hai tiếng rưỡi đồng hồ, Nghiêm Thần chọn đi đường tắt, chạy với tốc độ nhanh nhất để rút ngắn thời gian, trong lúc điều khiển bánh lái, lòng ngực hắn cứ không ngừng lo lắng, cảm giác thấp thõm không yên làm tâm trí hắn khó thể tập trung tìm ra hướng giải quyết cho rắc rối mà mình vừa gặp.
Hắn thầm mắng mình vô dụng, nhưng làm vậy cũng chẳng thể giúp hắn tiến bộ được gì, khi về đến công ty, hắn phát hiện mọi người trong công ty ai ai cũng nhìn hắn rất kì lạ, còn lén lúc thì thầm to nhỏ gì đó với nhau, hắn không cần suy nghĩ cũng sơ sơ đoán ra được, sau đó nhanh chóng chạy gấp lên phòng chủ tịch.
Hắn chưa bao giờ bước vào phòng làm việc của mình mà cảm giác lại hồi hộp bất an như vậy, Lệ Cảnh Thành hiện tại đang ngồi trước mặt hắn, kế bên còn có Camy ăn mặc xinh đẹp, tình hình này không giống như họ đến để nói chuyện, mà giống đến để hỏi tội hơn.
Nghiêm Thần lại không thích kiểu bầu không khí ngột ngạt căng thẳng như thế này nên đành mở miệng nói trước.
"Bác Lệ hôm nay đột ngột đại giá quan lâm, Nghiêm Thần không kịp tiếp đón, xin bác hãy lượng thứ bỏ qua!"
"Nghiêm Thần, hôm nay bác và Camy đích thân tới đây là vì muốn nghe một lời giải thích rõ ràng từ con, tốt nhất là lời giải thích của con đủ thuyết phục, bằng không cho dù bác có muốn giúp con cũng lực bất tòng tâm!"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601529/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.