Những chuyện lúc nhỏ của hai người hắn từ lâu đã không còn nhớ gì nữa, tuy nhiên với tình hình này dù là không nhớ gì nhưng hắn sao có thể nói không được, Nghiêm Thần cảm thấy có thể lợi dụng chuyện này để khiến Camy tin tưởng, liền nói:
"Cũng không gọi là nhớ, nói thật ra là dạo gần đây khi nằm ngủ con có mơ thấy lại một số chuyện của con và cô ấy lúc còn nhỏ, sau khi tỉnh lại thì vẫn còn một chút ấn tượng, còn nhớ ra hoàn toàn thì chưa, con luôn có cảm giác rất đặc biệt khi ở gần cô ấy, không biết nên nói như thế nào cho dễ hiểu nhưng những lời con nói đều là thật."
Lệ Cảnh Thành nhìn vẻ mặt của hắn, trong lòng còn đang bán tín bán nghi, thì chợt nghe Camy nói: "Ba, con muốn nói chuyện riêng với Nghiêm Thần một chút."
"Được, vậy ba ra ngoài, không làm phiền hai đứa nữa."
Ông đứng lên, không hề do dự mà rời đi, nhường lại cho hai người một không gian riêng tư. Nghiêm Thần cũng thoải mái hơn lúc Lệ Cảnh Thành ở đây rất nhiều, hắn chưa bao giờ thấy biết ơn Camy đến như vậy.
Người nọ nắm lấy tay của hắn, tìm tòi một chút ấm áp nơi da thịt, ánh mắt trong veo chứa đầy niềm hi vọng, còn cả sự mừng rỡ, hỏi hắn: "Nghiêm Thần, anh thật sự đã nằm mơ thấy lại chuyện lúc nhỏ của hai chúng ta sao?"
Hắn biết Camy thế nào cũng sẽ hỏi như vậy, nên "Ừm" nhẹ một cái, nói: "Anh đã có lại chút ấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601527/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.