Dịch Thừa Phong hỏi đến câu này vẻ mặt Thiến Vy đã không tránh khỏi chột dạ, cô thật sự không trả lời được, cô đã không còn trong sạch từ lâu rồi, đầu tiên là bị anh ta cưỡng bức, sau đó là rơi vào tay Phó Hàm Dận, dù chuyện là như vậy nhưng cô thật sự không hề muốn nó xảy ra.
Anh thấy cô chột dạ khá lâu không nói được chữ gì, trong lòng lại đắc ý, nhạo báng: "Sao vậy? Sao không trả lời, tôi nói đúng rồi phải không?"
"Tôi...tôi.... tôi không có, ba tin con đi! Con thực sự bị anh ta hại." Thiến Vy hết đường chối cãi, cô lấp bấp khẩn xin sự tin tưởng từ người luôn yêu thương cô trong suốt 3 năm qua, nhưng ông lại dứt khoát hất mạnh cô ra không chút nương tình. "Lôi nó ra ngoài!"
Nghe Dịch Kính Đình ra lệnh Trương Dũng bất đắc dĩ đành phải nghe theo đi qua kéo cô. "Thiếu phu nhân, đắc tội rồi."
"Đừng mà! Con không muốn đi, con không có làm ra chuyện đó, xin ba đừng đuổi con."
Thấy cô cứ mãi dây dưa lì lợm không chịu đi Dịch Thừa Phong nhịn không được chướng mắt, bèn nói với Phương Tử Cầm: "Cậu đứng ở không như vậy chi bằng qua giúp ông ta một tay đi."
"Dạ." Hắn miễn cưỡng gật đầu đi qua cùng Trương Dũng cưỡng chế cô.
"Ba, con bị oan, là Dịch Thừa Phong hại con, con thật sự không có làm ra chuyện như vậy." Thiến Vy cố ra sức chống cự nhưng với sức của một người thì không thể nào đấu lại được với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601523/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.