Thời gian nhanh chóng trôi qua không hề chờ đợi, Thiến Vy quỳ đến khi trời tối, màn đêm thay thế nắng sáng của ban ngày, tiếng côn trùng kêu lên chít chít làm cô nghe phải nổi da gà, cửa lớn của Dịch gia đã khóa rồi, nhưng đèn trong nhà vẫn còn mở sáng trưng.
Đói bụng quá! Cả ngày hôm nay ngoài uống sữa ra thì cô vẫn chưa được ăn gì, thật sự rất đói. Chỗ mà cô đang quỳ được trán bằng xinh măng, da thịt thiếu nữ khi quỳ lên sẽ rất đau, huống hồ đã quỳ hơn 5 tiếng rồi cô không còn nhấc chân lên nổi nữa, vùng da ở hai đầu gối cũng bắt đầu rươm rướm một ít máu.
Sấm chớp bất ngờ vang lên rạch ngoằn ngoèo một đường dài trên bầu trời cao, cuồng phong cũng nổi lên dữ dội, cây cối nghiêng ngã theo chiều gió, bụi cát cùng lá khô bay lên tứ tung mù mịt, mặt trăng giờ đã không thấy đâu, chỉ thấy mây đen u ám kéo đến từng đợt, báo hiệu một trận mưa to lớn sắp diễn ra.
Thiến Vy từ nhỏ đã sợ lạnh, sợ sấm sét, nhưng vào giây phút này cô lại ép bản thân mình không được phép sợ, cô đã nói rõ ràng là sẽ quỳ ở đây cho đến khi Dịch Thừa Phong chịu ra gặp cô, anh ta còn chưa ra cô sao có thể đi được. Cô phải chứng minh cho bọn họ thấy sự kiên định của cô, cô là bị oan, và cô không có làm chuyện gì có lỗi với họ.
Trương Dũng từ bên ngoài hớt hải chạy vào phòng của Dịch Kính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601522/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.