Sáng hôm sau.
Diệp Ngọc đang ngồi ăn sáng thì nhìn thấy Dịch Thừa Phong diện bộ âu phục màu đen từ trên lầu đi xuống, trông anh tinh thần lạc quan ngũ quan sáng sủa, người nọ đoán chắc đêm qua anh đã ngủ rất ngon.
"Anh đến công ty sớm vậy à?"
"Có vấn đề gì sao? Ngày thường tôi vẫn luôn đến sớm mà."
"Không phải! Ý tôi là anh không ăn sáng trước rồi mới đi sao?"
"Tôi không có thói quen ăn sáng."
"Hứ! Anh không muốn ăn với tôi thì có!".
Dịch Thừa Phong đang chỉnh tay áo, giọng nói đột nhiên thay đổi khó hiểu. "Nếu cô đã biết như vậy thì tốt nhất đừng nên đi quá giới hạn, hãy làm tốt nhiệm vụ mà Lăng Thiên Trì giao cho cô đi!"
Dưới mặt bàn sáng bóng, khuôn mặt của Diệp Ngọc đột nhiên tái méc, sự chột dạ không giấu được trong đôi mắt phượng hoàng đẹp đẽ, cô nhẹ nhàng đặt đôi đũa xuống nhìn bóng lưng lạnh lùng của anh, thanh âm vô cùng trấn định, nói: "Anh vừa nói gì vậy?"
"Diệp Ngọc! Cô không phải loại phụ nữ ngu ngốc, chẳng lẽ còn cần tôi phải nói ra sao? Vở kịch này tôi xem chưa có chán, cô cứ diễn tiếp đi!"
Dịch Thừa Phong nói ra một câu không đầu không đuôi kèm theo nụ cười kì lạ trên miệng khiến người nọ hoang mang tột độ, chưa kịp hỏi lại thì anh đã cất bước bỏ đi. Rốt cuộc thì anh đã biết được vở tuồng của cô hay là đang cố ý thăm dò?
Dịch Thừa Phong vừa ra khỏi cổng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601485/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.