Năm Hàn Hàn 6 tuổi, nó ở nhà học bài, vẽ ra một bức tranh gia đình, có nó và ba mẹ đầy đủ, còn cho thêm Trương quản gia vào, nó hạnh phúc vui vẻ biết mấy, đem bức tranh đến đưa cho ông, nói:
"Ba ơi! Ba xem Hàn Hàn vẽ tranh này, người đứng ở đây là ba, người ngồi bên cạnh con là mẹ, còn chú đang đứng kế bên là Trương quản gia, Hàn Hàn tặng nó cho ba, ba nhận đi được không?"
Nó vừa nói vừa dùng ngón tay nhỏ bé chỉ vào từng người trong bức tranh còn cười ngốc nghếch với ông, nhưng ông lại tàn nhẫn lấy bức tranh vò nát rồi vứt thẳng ra ngoài cửa không thương tiếc rồi mắng nó:
"Suốt ngày học không lo học, lo làm ba cái thứ vớ vẩn, mày làm như vậy có tiền sao? Đúng là thứ vô dụng không có chút tiền đồ nào!" Sau đó tức giận đùng đùng bỏ đi, còn Hàn Hàn mãi đứng ở đó vừa khóc vừa gọi ba.
Nó rất sợ sấm sét, nhớ có một lần nó vô ý làm vỡ chiếc bình hoa quý giá ông mới mua, trong cơn tức giận ông không những ra tay đánh nó mắng nó là đồ ăn hại còn phạt nó quỳ ở ngoài trước nhà.
Lúc đó là buổi chiều, trời đổ mưa vào lúc 8 giờ, nó lại bị phạt quỳ tới 9 - 10 giờ tối, sấm sét giá lạnh đều một thân nhỏ bé nó chịu đựng, nó có khóc có gọi mẹ, nhưng không ai quan tâm tới nó.
Đến khi nó kiệt sức ngất xỉu, lúc tỉnh lại đã thấy bản thân nằm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2600421/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.