Đêm đen kéo xuống, ánh trăng treo lơ lửng ngoài khung cửa sổ phát sáng lung linh, trăng đêm nay bị mây che khuất một nửa nên nhìn như trăng lưỡi liềm, đẹp giống như một chiếc võng màu vàng tí hon. Hàng triệu ngôi sao lung linh tựa những viên kim cương lấp lánh, đua nhau phát sáng tạo nên tuyệt tác thiên nhiên huyền ảo.
Trong căn phòng bề bọn, quần áo và cả nội y đều bị ném văng tứ tung khắp nơi, không khác nào một bãi chiến trường đang cần người đến thu dọn. Diệp Ngọc nằm trên chiếc giường từ từ tỉnh lại, một cảm xúc trên gương mặt cũng không có, chỗ nào cũng đều là dấu răng và vết bầm tím mà Dịch Thừa Phong đã lưu lại trên da thịt cô.
Diệp Ngọc bất giác rơi xuống một giọt nước mắt, rốt cuộc thì cô còn bị Lăng Thiên Trì đày đọa đến khi nào nữa đây, trước kia là cho người cưỡng bức cô, bây giờ lại đẩy cô vào tay của tên cầm thú này, tại sao cô lại xui xẻo đến như vậy? Tại sao không cho cô chết đi, tại sao lại hành hạ bắt cô phải sống nhục nhã khổ sở như vậy. Tại sao?
Lúc này Dịch Thừa Phong từ phòng tắm bước ra, trên người đã mặt một bộ đồ khác, thấy Diệp Ngọc nằm khóc ở trên giường liền bước tới trêu ghẹo: "Em khóc cái gì? Là do em quyến rủ tôi trước, tôi không kiềm chế được cho nên mới làm như vậy, cùng lắm sau này tôi bù đắp lại cho em nhiều một chút là được rồi."
"Tôi không cần. Anh cút ra ngoài cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2600413/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.