Bỗng lúc này ánh mắt của Diệp Ngọc đột nhiên thay đổi, giống như đã nhìn thấy cái gì đó rồi bất ngờ đập nát chiếc bình thủy tinh sau đó giả vờ trượt chân ngã xuống đất, còn cố tình để cánh tay va phải các mảnh thủy tinh cho chảy máu.
Thiến Vy hoảng hốt lui về sau mấy bước không dám đến gần, đang không biết vì sao cô ấy lại làm như vậy thì Dịch Thừa Phong đã từ ngoài cửa đi vào.
Nhìn thấy Diệp Ngọc nằm ở trên nền gạch máu thịt lẫn lộn liền không khỏi chạy nhanh đến đỡ cô ngồi dậy, nghe cô khóc lóc đau đớn mà lòng anh cũng lo lắng đau xót theo.
"Tiểu Ngọc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao em lại bị thương, mau nói cho tôi nghe."
Người nọ làm bộ đáng thương, yếu đuối tựa vào lòng anh, uất ức nức nở, nói: "Lúc nãy em có nói chuyện với vợ của anh, em chỉ là muốn làm bạn với cô ấy thôi, vì ở đây em không có ai để nói chuyện, nhưng mà cô ấy lại nổi giận sỉ nhục em, nói em là hồ ly tinh cướp anh khỏi cô ấy, còn muốn đuổi em ra khỏi đây, sau đó đẩy em ngã xuống đất, rồi ném luôn chiếc bình thủy tinh vào người em, em đau lắm, hức hức..."
"Cái gì?" Dịch Thừa Phong đột nhiên thay đổi sắc mặt, từ từ ngước lên nhìn Thiến Vy như thể muốn ăn tươi nuốt sống, cô sợ hãi nhìn anh lắc đầu liên tục, đến giọng nói cũng run:
"Tôi không có...không phải tôi..."
Anh đã không muốn đụng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2600412/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.