Nhưng chẳng qua Dịch Thừa Phong không hề có lương tâm, anh lên Weibo nhấp dấu cộng, ấn biểu tượng cây bút, chọn vài tấm ảnh và clip đẹp mắt, bật chế độ only me rồi send. Khoảng hai giây sau bài viết đã được tải lên, anh dùng ngón tay che đi chữ only me không cho cô thấy rồi giở giọng trêu chọc.
"Ây da, tôi lỡ trượt tay đăng nó lên luôn rồi. Xin lỗi cô nha!"
Thiến Vy bây giờ không còn nói thêm gì nữa, cô nhìn khuôn mặt vui vẻ hả hê của anh rồi siết chặt bàn tay lại thành nắm đấm. Chính ngay lúc này cô đã bò dậy dồn hết sức chạy thật nhanh về phía tường, cô muốn kết thúc tất cả, cô không muốn tiếp tục bị đày đọa nữa, thà chết còn hơn sống nhục nhã bên cạnh miệng lưỡi người đời.
Nhưng có lẽ ông trời chẳng chịu tha cho cô, khi gần chạy đến bức tường cô đã bị Dịch Thừa Phong hung hăng nắm tóc kéo lại rồi vứt mạnh xuống giường. "Muốn chết? Tốt thôi, đêm nay tôi sẽ chơi chết cô!"
"Dịch Thừa Phong anh giết tôi đi!"
"Câu này là do cô nói đấy nhé, lát nữa đừng trách tôi." Anh trói tay cô lại rồi nhấc cô dậy tạo thành tư thế kiểu c.hó. "Đêm hôm đó là cô đã tự mình tạo cái tư thế này rồi cầu xin tôi cho cô thỏa mãn, bây giờ tôi sẽ cho cô nhớ lại cảm giác đó!"
"Không...Buông tôi ra...Tôi không muốn...Không muốn...Đừng mà..." Thiến Vy cố gắng kháng cự nhưng lại bị anh dùng đủ cách giữ chặt, cuối cùng chỉ biết la hét khóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2600402/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.