Sau một đêm giày vò tàn nhẫn, Thiến Vy từ trên giường chậm rãi tỉnh lại, cô nhìn cơ thể của mình một lượt rồi ngồi cuộn lại trong góc, vùi mặt vào giữa hai đầu gối uất ức rơi lệ. Cô không ngờ mình lại bị người đàn ông đó làm nhục như vậy, hết lần này tới lần khác đều là anh ta, lần đầu tiên của cô đã bị anh ta nhìn nhầm là Cố Tiểu Ngọc rồi cướp mất.
Ngay từ lần đó khi cô nghe anh khóc lóc gọi Tiểu Ngọc trong biển hận đau thương cô đã thấy rất áy náy có lỗi với anh, tự trách bản thân về việc đã chia rẽ hạnh phúc của hai người, vì điều này mà cô canh cánh mãi trong lòng luôn muốn tìm cơ hội để bù đắp.
Vì không muốn nhìn thấy người con trai đó đau khổ thêm lần nữa mà cô đã che giấu đi sự thật của đêm hôm đó, sợ người con trai đó biết mình mất đi một đứa con sẽ đau lòng tự trách mà cô chấp nhận biến mình thành loại người dơ bẩn lăn loàn. Nhưng cho đến ngày hôm nay khi anh cưỡng bức sỉ nhục cô, tất cả đã hết.
Thiến Vy tuyệt vọng ngồi trên giường khóc rất lâu, căn phòng tuy có ánh sáng đầy đủ nhưng lại trống rỗng hiu quạnh, âm thanh thút thít kéo dài đến nửa ngày mới biến mất. Khóc xong rồi cảm xúc dần bình phục, cô tắm rửa sạch sẽ, cảm thấy cơ thể của mình bây giờ thật bẩn, và có vẻ như tắm bao nhiêu nước cũng không sạch, nhưng cô đã tự an ủi bản thân sau đó gạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2600401/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.