Phù Dung cố gắng chạy về nhà thật nhanh. Tuy nhiên, cô làm sao có thể chạy nhanh bằng xe máy. Cho nên khi vừa đến đám chuối lần trước bị anh hai Lễ hù thì cô đã bị Hoàng Quân chặn lại.
Phù Dung nhíu mày:
- Không phải tôi đã nói rõ rồi sao. Tại sao anh cứ bám theo tôi vậy chứ?
Hoàng Quân khẽ nói:
- Anh chỉ muốn đưa em về nhà thôi.
Phù Dung buồn cười nói:
- Đây còn mấy bước nữa là đã tới nhà tôi rồi. Không cần phiền anh đâu.
Nói rồi, Phù Dung sải bước đi lướt qua hắn. Chỉ là lại bị hắn nắm lấy cánh tay giữ chặt lại:
- Dung! Anh rất rất yêu em! Không có em, kiếp này của anh cũng sẽ chẳng có ý nghĩa gì nữa. Em cho anh cơ hội có được hay không?
Giọng điệu của hắn rất nghẹn ngào, tựa hồ như đang rất là đau khổ. Hắn là thật lòng với cô sao? Nhưng mà tính ra thì cô với hắn chỉ gặp nhau lần này là lần thứ ba. Nói hắn thật lòng thì đúng là quá khó tin. Hơn nữa cô lại xấu xí chứ không như kiếp trước xinh đẹp động lòng người.
Mà khoan! Hình như cô đã nhận ra điều gì đó thì phải.
Dung mạo này tuy xấu xí nhưng nếu lấy tóc che đi cái bớt xấu xí trên mắt đó thì giống dung mạo của cô kiếp trước đến sáu bảy phần. Hơn nữa hiện tại cô cũng tên Phù Dung. Chẳng phải hắn vốn ghét cay ghét đắng người chị dâu giống như cô sao? Tại sao bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dung-se-mai-khong-tan/2641233/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.