Cả hai giật mình quay lại thì thấy Hoàng Quân đang hầm hầm đi tới. Kim Phúc vô cùng khó chịu, bèn ôm chặt Phù Dung lại luôn. Cũng không phải lần đầu Hoàng Quân bắt gặp Kim Phúc ôm Phù Dung, nhưng cô không bài xích lại là lần đầu tiên.
Phù Dung tìm cớ rời khỏi nhà, Hoàng Quân biết là cô đang tránh hắn. Hắn biết cô chỉ đi lòng vòng đâu đó, đợi hắn ra về rồi cô sẽ về. Nên hắn và Minh Khanh chỉ ngồi trò chuyện với cha Phù Dung một lúc rồi ra về. Hắn bèn chạy lòng vòng vừa tìm cô nhưng khi đến nơi này, hắn lại thấy hai bóng dáng quen thuộc không thể nào quen thuộc hơn, đang đứng dựa lan can bảo vệ bên hồ ngắm cảnh. Kim Phúc còn choàng vai ôm Phù Dung vào lòng nữa, hắn cũng không nhìn thấy cô có phản ứng gì. Hoàng Quân rất tức giận, vội dừng xe lại bước đến hai người họ.
Hoàng Quân không chần chừ, chẳng nói chẳng rằng liền đưa tay kéo Phù Dung ra khỏi người Kim Phúc. Tuy nhiên, Kim Phúc thừa biết Hoàng Quân sẽ hành động như vậy, nên đã ôm chặt cô rồi, Hoàng Quân đâu dễ gì kéo ra được. Thế là, hai người cùng ôm cô nhìn nhau với ánh mắt đầy địch ý.
Phù Dung khóc không ra nước mắt. Sao cô lại xui xẻo thế này chứ? Hai người có thể như người khác bước ra đánh người sống ta chết không? Chứ như thế này người chết sẽ là cô đó? Hu hu.. Cô phải làm sao mà thoát đây?
Phù Dung nhăn mày nói:
- Hai người làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dung-se-mai-khong-tan/2641212/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.