Tam vương và Úy Sở Lăng rời kinh thành trong tiếng khóc lẫn tiếng ca tụng của lê dân bách tính.
Hôm ấy, Minh Hoa công chúa cưỡi tuấn mã cao lớn, gảy một khúc tỳ bà tha thiết, nói: “Nguyện tiếng đàn ta như gió xuân, đưa tiễn quân suốt dọc đường đến Ngọc Quan.” – Úy Sở Lăng cùng các tướng sĩ đều bất giác rơi lệ, chỉ vì trong tiếng tỳ bà ấy, họ nghe thấy trái tim mềm mại của vị nữ đế tương lai của Yến Xích, nghe thấy tiếng khóc trẻ thơ vang lên giữa chiến trường trải đầy xác chết.
Úy Sở Lăng từng nghĩ sẽ không còn ai đàn tỳ bà hay hơn Mặc Đàn. Nhưng hóa ra chỉ cần còn sống, bản án cũ của sinh mệnh sẽ được viết thêm nét bút mới.
Người ta nói mười năm mài một kiếm. Đây là tiếng tỳ bà mà Bùi Lâm dốc cạn mười mấy hai mươi năm mới chạm đến đáy lòng người. Vì thế, Úy Sở Lăng lấy ra cây sáo ngọc Bùi Việt từng tặng nàng, thổi lên khúc Bách Điểu Triều Phượng.
Tiếng chim uyển chuyển, sống động như thật tuôn ra từ lỗ sáo, dẫn đến một cảnh tượng mà dân chúng trên phố Chu Tước cả đời khó quên, đủ loại chim tước từ bốn phương tám hướng bay tới, vờn quanh Minh Hoa công chúa nhẹ nhàng nhảy múa, như thần tích giáng trần.
Hoàng thành có phượng, phượng xuyên mẫu đơn, chiếc đuôi rực rỡ nhất lướt qua mây lành, che chở cho nền móng giang sơn.
Vó ngựa lộc cộc, người chậm rãi đi xa, rốt cuộc không ngoảnh đầu lại.
Từ đây phù dung cùng kim phượng chia tay, trăng sáng ẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dung-minh-nguyet-dong-chi-hoi-lai/5220555/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.