Bùi Việt bị hất văng khỏi thế giới này rồi rơi thẳng xuống với tốc độ kinh người. Trong khoảnh khắc ấy, những ký ức đáng lưu luyến trong đời như đèn kéo quân, từng màn từng màn lướt qua trước mắt. Khi thân thể cuối cùng tiếp cận mặt đất, rốt cuộc chàng cũng cảm nhận được sợ hãi và hối hận, khẽ rên lên một tiếng, rồi quay lại nhân gian.
Trong cơn hoảng hốt, chàng còn tưởng mình lại phân tách thành linh hồn của một đứa bé khác còn nhỏ hơn cả Huyền Triệt năm xưa, nhưng không phải, chàng chỉ làm một giấc mộng. Trong mộng quay về thuở thơ ấu còn yếu ớt, thân nhẹ như chim én, bật một cái là nhảy cao vút, trong mộng bay nhảy khắp nơi, còn cùng người khác hợp tấu rất nhiều khúc nhạc quen thuộc, đến khi tỉnh dậy lại chẳng nhớ nổi một chút nào.
Cuộn tròn nằm trên giường, cơn đau dữ dội như lửa thiêu đốt khắp thân thể, chàng gào thét và lăn lộn trong ý thức, còn ngoài hiện thực, chàng chỉ lặng lẽ hô hấp, nghiến răng nuốt xuống tiếng rên ở khóe môi.
Đau quá, đau đến mức răng cũng run lên cầm cập.
Bùi Việt chỉ có thể hết lần này đến lần khác dùng ánh mắt khắc họa dung nhan ngủ say của Úy Mộng An trước mặt. Người nằm bên giường đã gầy đi nhiều, cằm nhọn hẳn, gò má hóp thành một đường cong mảnh; quầng mắt thâm đen, chân mày cau chặt, môi khô nứt, búi tóc dường như cũng lơi lỏng, tóc hai bên thái dương rối loạn, một lọn rũ xuống, nép bên cổ.
Chàng không nhịn được, khẽ vươn tay chạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dung-minh-nguyet-dong-chi-hoi-lai/5220554/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.