Thánh thượng lâm bệnh, mấy ngày liền chưa khai triều, chính sự đều do Thái tử thay mặt xử lý.
Ban ngày Bùi Việt tiếp kiến triều thần, phê duyệt tấu chương, ban đêm lại túc trực bên long sàng chăm sóc Bùi Vũ. Lúc này, eo lưng chàng vô cùng đau đớn, như có vô số mũi dùi sắc bén hung hăng khoét vào da thịt. Chàng lặng lẽ nhẫn nhịn, tay dùng khăn sạch lau mồ hôi cho Bùi Vũ, giữa đôi mày thanh lãnh giấu một tầng u uất căng thẳng.
Vị cửu ngũ chí tôn trên giường chậm rãi tỉnh lại, vừa nhìn thấy mái tóc bạc chói mắt và dung nhan tiều tụy của Thái tử, không khỏi trách nhẹ: “Thật là làm bậy! Xem con thành bộ dáng gì rồi! Chẳng phải trẫm đã bảo con về nghỉ ngơi rồi sao?”
“Phụ hoàng hôn mê mấy ngày, nhi thần thực sự lo lắng.” – Đôi mắt Bùi Việt ửng đỏ.
Bùi Vũ có phần ngạc nhiên: “Trẫm hôn mê mấy ngày rồi?”
“Ngày thứ hai sau khi nhi thần trở về phủ Thái tử, phụ hoàng liền hôn mê. Trong thời gian ấy người có tỉnh lại một lần, dặn dò nhi thần tạm quản triều chính, sau đó thì hôn mê không tỉnh. Tính đến nay đã năm ngày.” – Bùi Việt mím môi: “Phụ hoàng có muốn ăn chút cháo gạo không?”
“Ục—” – Dạ dày lên tiếng trước, lúc này Bùi Vũ mới chậm chạp cảm thấy thân thể hư nhược, đưa tay sờ trán, nói: “Vậy thì ăn chút đi.”
Bùi Việt chăm sóc người vô cùng tỉ mỉ chu đáo, cũng không biết từ nhỏ chàng sống trong nhung lụa, rốt cuộc học được những việc này từ đâu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dung-minh-nguyet-dong-chi-hoi-lai/5220550/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.