Hôm sau, Ngự sử Lục Hàn đích thân đến bái kiến Thái tử.
Đông Uyển có hồ nước và hòn non bộ trùng điệp xanh mướt, hoa tiên rực rỡ tranh nhau khoe sắc, khắp nơi đều toát lên vẻ thanh quý phong nhã. Trên mặt hồ bắc ngang một cây cầu cửu khúc, mỗi khúc quanh uốn lượn đều có cảnh sắc đẹp như tranh vẽ, dẫn thẳng tới đình tạ giữa hồ. Dưới cầu, những lá sen non mềm mại, cánh hoa cong cong lặng lẽ trôi, trên mâm ngọc xanh rải rác từng giọt sương trong vắt.
Lục Hàn ôm theo bản phổ cổ cầm, đi qua cầu cửu khúc, thấy Thái tử đã ngồi đợi ngay ngắn trong đình.
“Vi thần Lục Hàn bái kiến Thái tử điện hạ.” – Lục Hàn quỳ xuống hành lễ, hai tay nâng cao bản phổ: “Gần đây thần tình cờ có được một quyển cầm phổ tuyệt thế mang tên 《Thanh Tuyền Khúc》, nghe nói đàn theo bản phổ này có thể làm dịu chứng đau đầu khi phát tác, nên thần đã vào cung dâng lên bệ hạ. Nào ngờ bệ hạ lại nghĩ tới Thái tử điện hạ, nói rằng điện hạ có cầm nghệ cao siêu, trong phủ còn cất giữ nhiều cổ phổ sắp thất truyền, bèn phân phó thần đem nguyên bản Thanh Tuyền Khúc đưa đến phủ Thái tử, về sau trong cung chỉ cần phái người đến lấy bản sao chép tay là đủ. Vì vậy hôm nay thần đặc biệt đến đây dâng phổ.”
“Ngự sử đại nhân mời đứng lên.”
Trương Hòa tiến lên nhận lấy cầm phổ, cung kính dâng cho Bùi Việt. Sau khi xem xong, chàng chậm rãi nói: “Giai điệu hàm súc, tiết tấu thong thả,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dung-minh-nguyet-dong-chi-hoi-lai/5220549/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.