Sau khi bị Thái tử điện hạ phạt tự úp mặt sám hối trong phòng suốt một đêm, thanh đao sắc bén mang tên Kinh Trập lập tức tuốt vỏ—
Khi Cố Trạch Diễn dẫn Long Nha cấm quân vây kín phủ Đại hoàng tử không một kẽ hở, Kinh Trập cưỡi ngựa thống lĩnh thiết kỵ tinh nhuệ của quân Úy gia phong tỏa dọc hai con đường lớn ở phố Chu Tước và Huyền Vũ. Tiếng vó sắt vang dội làm rung chuyển song cửa các phủ đệ quyền quý khắp kinh thành, giẫm nát lớp sương giá lạnh trong đêm cuối xuân.
Sáng sớm se lạnh. Trên cuối con đường lớn ở phố Huyền Vũ, tư binh của Lục hoàng tử đứng sừng sững như mũi gai sắt nhọn cùng với ánh mắt hung hiểm tựa loài sói. Còn ở đầu bên kia trên phố Chu Tước, phủ Thái tử đối diện từ xa với phủ Đại hoàng tử cũng được canh gác nghiêm ngặt, thành lũy kiên cố.
Bên trong bức tường son cao vút, Đại hoàng tử Bùi Mẫn ôm lấy Đại hoàng tử phi xinh đẹp mềm mại trong lòng, dịu dàng trấn an: “Liên nhi đừng sợ, bản cung nhất định sẽ vì nàng và đứa con trong bụng mở một con đường sống.”
Mạc Liên ngẩng đầu, thấy nụ cười nhàn nhạt trên gương mặt thanh tú của Bùi Mẫn, đầu ngón tay run rẩy chạm lên xương mày hắn. Nước mắt nàng lặng lẽ rơi, từ đó đau xót càng thêm nặng nề, không thể kìm nén. Nàng bật khóc nức nở, rất lâu sau mới nghẹn ngào nói: “Liên nhi nguyện cùng lang quân đồng sinh cộng tử.”
“Vẫn ngốc như vậy.” – Bùi Mẫn hôn nhẹ lên đầu ngón
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dung-minh-nguyet-dong-chi-hoi-lai/5220545/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.