Có lẽ ánh mắt của Bùi Lâm quá mức nóng rực, Bùi Việt mới quay sang nhìn nàng: “Tịnh Hi, ta biết muội quen sống tự do phóng khoáng trên Thiên Sơn, nhưng nay đã ở kinh thành, với thân phận công chúa, muội vẫn phải giữ khuôn phép.”
“Vâng, chỉ là váy của Úy Mộng An dính chút bùn nước, hoàng huynh đã mắng thần muội rồi.” – Bùi Lâm bỗng nổi hứng đùa cợt, cố ý trêu chọc.
Khuôn mặt Bùi Việt lóe lên vẻ ngượng ngùng mất tự nhiên: “Không phải trách mắng… Từ nhỏ muội đã khác biệt, có chí khí bất phàm, vốn chẳng có gì không tốt. Nhưng muội đã muốn đoạt đích thì phải thận trọng từng bước, sớm lập uy tín mới tránh được sát cơ, mới có thể kế thừa ngôi vị.”
“Hoàng huynh sáng suốt.” – Bùi Lâm lập tức thu hồi vẻ bông đùa, cúi đầu trịnh trọng: “Thời cơ gấp gáp, thần muội lại quá buông lỏng lơ là, chỉ sợ sẽ mang đến tai họa. Hôm nay, thần muội xin hứa với hoàng huynh, trước khi nghiệp lớn hoàn thành, tất sẽ như đi trên băng mỏng, tuyệt không cô phụ sự phó thác của huynh.”
Úy Sở Lăng cất hai chiếc ô trúc, ngẩng đầu thấy Bùi Việt đang ngồi thẳng lưng giữa sảnh, Bùi Lâm đứng phía trước hành lễ. Lúc này mưa rơi rả rích, trời lờ mờ tối, ngọn nến bập bùng, nàng hoảng hốt tưởng mình và hai người họ không cùng thế giới, bước chân bỗng dừng lại.
Trong sân viện xanh mướt ẩm ướt, phảng phất hương thơm của cỏ non. Một luồng gió mạnh lướt qua, thổi bay làn hương thơm mát, mơn man đóa hoa lê bên mái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dung-minh-nguyet-dong-chi-hoi-lai/5220544/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.