“Chúc đại nhân, người dùng sắt gỉ rạch nát lòng bàn tay, nếu nhiễm phải kim sang kinh, hậu quả khó mà tưởng tượng được!”
Úy Sở Lăng giật lấy bầu rượu bên hông, rút nút gỗ, nắm chặt cổ tay Bùi Việt, dội thẳng rượu mạnh lên lòng bàn tay đang chảy máu của chàng; sau đó dùng khăn sạch lau đi lớp rượu và máu; rồi thổi sáng gậy đánh lửa, châm rượu trong túi bốc cháy.
“Lửa đốt trừ uế, ráng nhịn một chút.” – Giọng nàng lạnh như băng.
“Ừ.” – Bùi Việt không tự biện giải. Nếu nói chàng bị đoạn kiếm kia mê hoặc, đến chính chàng nghe cũng thấy nực cười.
Lửa đốt vết thương, đau đớn xuyên tim. Chàng bất động, mặc nàng xử lý.
Nhưng lửa giận trong lòng Úy Sở Lăng lại khó mà nén xuống. Đôi mắt như lưu ly của nàng dán chặt vào ngọn lửa, giọng nặng nề: “Xin đại nhân luôn khắc ghi thân phận của mình. Người không muốn sống, nhưng thuộc hạ của người còn muốn sống.”
Lông mi Bùi Việt khẽ rung động: “Được, ta sẽ nhớ kỹ.”
Một bên, khóe môi Mạnh Hiểu căng chặt, trong lòng dâng lên một bụng ấm ức cùng phẫn nộ. Ngoài hoàng đế ra, nàng chưa từng thấy ai dám thẳng thừng quở trách Thái tử điện hạ như vậy, càng chưa thấy điện hạ dung túng ai đến thế.
“Được rồi.” – Úy Sở Lăng thu lửa, cất túi rượu. “Kinh Trập, đắp thuốc băng bó.”
Kinh Trập nghẹn một hơi, lúc này mới bật ra được một tiếng khàn khàn: “Điện hạ…”
“Không ngại.”
Bùi Việt rũ mắt nhìn Kinh Trập cẩn thận xử lý vết thương cho mình, thật ra toàn bộ tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dung-minh-nguyet-dong-chi-hoi-lai/5220519/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.