Mưa đã tạnh, ba ngày trôi qua, Bùi Việt ở trong chùa vẫn bình an vô sự, bèn xuống núi để xoay sở kinh phí trị thủy cho Thương quận.
Chàng muốn đến trang viên Phương thị để gặp Diệp Lẫm và Đoạn Hành Chi, còn định gọi Vạn Tòng Dung cùng Chu Chín h đến bàn bạc xem làm thế nào vận động các phú hào rộng rãi mở hầu bao. Sắp tới chân núi Mân, chợt nghe tiếng trẻ con lanh lảnh, một bài đồng dao theo gió lọt vào tai: “Công vụ sông khẩn cấp, bờ nước thấy thây trôi. Sắc mặt mọi người đồng loạt biến đổi. Thập Nhất lướt lên trước, gọi một bé gái đang ngân nga bài thơ: “Tiểu cô nương, bài thơ này từ đâu ra? Trong thơ nói thây người, đê rỗng là thế nào? Muội nói cho ca ca nghe, ca ca sẽ cho muội mười đồng mua mứt ăn.” Bé gái thấy Thập Nhất mặt mũi hòa nhã, lại nghe có thưởng, liền vui vẻ nói hết những gì mình biết: “Chẳng lẽ mấy người không biết à? Huyện Vi Bình đang xây một con đê gọi là Thanh Trạm Đê, xây cao lắm, lớn lắm. Nhưng ai cũng biết trong lòng đê là rỗng, bên trong còn có mấy nhà thương hộ đang dựng nhà nữa. Nghe nói họ tham ô mấy vật liệu sẵn có, lại thấy bờ đê cảnh sắc phong nhã, chắc sẽ hút khách.
Trong đê gió chẳng lọt, ruồi nhặng rúc xương thôi.
Lữ thương nào chịu nổi, thắp đèn hồn kinh vơi.
Mặt trắng tay nắm chặt, ôm tấm Vi Bình cũ.
Mười vạn hộ trong huyện, ai là con nhà ai.
Lòng đê nay rỗng ruột, phủ bùn thu làm gì…”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dung-minh-nguyet-dong-chi-hoi-lai/5220518/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.