Trans: Caramel
Lúc Chu Từ bị đuổi về nhà, Quách Diệp vẫn còn chút chuyện chưa giải quyết xong, trong nhà là một đống hỗn độn, tất cả đồ đạc đáng giá đều bị lấy đi không còn gì. Cô ngẩn người ngồi trong đống đổ nát, nhớ tới hôm nay Tiết Kiệu nghiến răng nghiến lợi nói bên tai cô, nhưng cô không còn nhớ đó là chuyện gì.
Trong ấn tượng của cô lần đầu tiên gặp Tiết Kiệu chính là cách ngày khai giảng lớp 11 không bao lâu. Cô tạm nghỉ học một năm khi lên cấp ba, có một khoảng thời gian ngắn không nhìn thấy ánh sáng, thật ra bạn học tình cờ thấy cô thì sẽ chào hỏi, nhưng cô lại không nhớ gì, trong trí nhớ có một đoạn ký ức bị mất đi.
Vốn dĩ cô không biết đã xảy ra chuyện gì, bị Tiết Kiệu nhắc tới mới cảm thấy không thích hợp, cau mày nghĩ không ra được, như là một đoạn phim thường có trong phim truyền hình. Nhưng cô không có những biểu hiện khoa trương như thế, không đau đầu cũng chẳng có chuyện gì khác, chỉ là không có chút ấn tượng nào, trước sau vẫn luôn rõ ràng, chỉ có một khoảng thời gian không nhớ được.
Lúc Quách Diệp về nhà cô vẫn còn đang phát ngốc ngồi đó, màn hình di động để bên cạnh bật sáng lên.
“Con ngoan!”
Chu Từ bị ôm vào lòng, ngẩng đầu nhìn Quách Diệp. Bà bị nhốt vài ngày, lớp trang điểm trôi đi, tóc tai tán loạn, thoáng cái đã già hơn mười tuổi, hốc mắt lõm sâu vào, trong mắt cũng chẳng còn thấy ánh sáng như lúc trước. Cô nắm lấy ống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dao-sau-gio-hoc/468402/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.