Trận phá rồi, Mạnh Phù Dao xụi lơ trên mặt đất không chút vui mừng, cố gắng đứng dậy gào to: “Chiến Bắc Dã... Chiến Bắc Dã..."
Nàng kêu gào hết sức, thanh âm vang vọng trong sơn cốc hoang vắng, đập vào vách núi, cả sơn cốc chỉ toàn là: "Chiến Bắc Dã... Chiến Bắc Dã... Chiến Bắc Dã..."
Xung quanh không ai trả lời, Tông Việt và Vân Ngấn đứng bên lẳng lặng nhìn nàng. Không khí yên tĩnh như bị đóng băng, khắp dãy núi và sơn cốc không một tiếng động, dường như màn thảm kịch u hồn khi nãy trong Cửu U trận chưa từng xảy ra.
Mạnh Phù Dao bàng hoàng ngồi đó, trong lòng trống rỗng, suy nghĩ đi suy nghĩ lại màn lúc nãy, một lúc lâu san đột nhiên nhảy dựng lên, mắng to: "Chiến Bắc Dã, cút ra đây cho ta! Huynh còn không ra đây, đời này ta không quen huynh nữa."
Đột nhiên có tiếng cười ha ha vang lên.
Sau đó là âm thanh nồng ấm mà sang sảng: "Ây dà, đúng là nhỏ mọn."
Mạnh Phù Dao không thèm quay đầu liền tung một quyền, tức giận: "Đồ khốn! Dọa người ta cũng không đã mức như vậy chứ!"
Người kia đưa tay tiếp một quyền của nàng, trở bàn tay nắm chặt lại không chịu buông. Mạnh Phù Dao muốn giãy cũng không được, sau một trận sức tàn lực kiệt, nàng đâu còn sức để lôi lôi kéo kéo với Chiến Bắc Dã, nhíu lông mày tức giận nói: "Buông ra!"
Bàn tay ấm áp nắm chặt tay nàng dừng một chút, nhẹ nhàng vỗ vỗ những ngón tay mảnh khảnh trong tay, cuối cùng buông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dao-hoang-hau/2208662/quyen-08-chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.