Hôm trước quá mệt mỏi, lại còn ngủ muộn.
Đúng lúc không có việc gấp phải làm, ngày thứ hai mọi người đều ngủ nướng.
Giang Đình Chu ôm lấy Ôn Thiển, chăm chú nhìn vào khuôn mặt nàng khi ngủ, chỉ cảm thấy vợ mình càng nhìn càng xinh đẹp.
Lông mày tựa lá liễu, lông mi cong vút như cánh bướm, chiếc mũi nhỏ nhắn mà cao thẳng, đôi môi ẩm ướt đầy đặn mang theo một màu hồng nhạt, giống như cánh hoa kiều diễm.
Da thịt lại trắng nõn mịn màng, như trứng gà bóc vỏ, mấy ngày nay đi theo hắn nơi núi rừng gió sương, mà kỳ lạ thay lại không hề làm tổn thương đến làn da của nàng.
Giang Đình Chu không khỏi nghĩ, lẽ nào đây chính là vẻ đẹp trời sinh? Một nữ t.ử dung mạo vô song đang nằm trong vòng tay, Giang Đình Chu ngây ngốc nhìn nàng.
Đây lại chính là vợ của hắn, Giang Đình Chu, thật sự là khó mà tin được.
Người trong lòng nhúc nhích, Giang Đình Chu liền nhẹ nhàng vỗ vào lưng trần nhẵn nhụi của nàng, kiên nhẫn an ủi người trong lòng như thể đang dỗ dành một đứa trẻ.
Sau đó, Ôn Thiển lại ngủ thiếp đi.
Giang Đình Chu vô thức ôm chặt nàng hơn, đôi chân dài rắn chắc quấn lấy đôi chân thon dài của Ôn Thiển, hai thân thể dán sát vào nhau.
Gà Mái Leo Núi
Rõ ràng đã dựa rất gần, nhưng Giang Đình Chu vẫn cảm thấy chưa đủ.
Nếu có thể, hắn thật sự muốn nhét vợ vào túi, đi đâu cũng mang theo.
Trong cơn mơ màng, Ôn Thiển lờ mờ cảm thấy mình bị một con rắn lớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/4906197/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.