Sau khi mặt trời lặn, Giang Đình Chu vẫn chưa trở về.
Đúng lúc Ôn Thiển đứng ngồi không yên, chuẩn bị xuống chân vách đá đợi hắn, thì nghe thấy giọng của nam nhân.
“Vợ ơi, mau lấy thùng gỗ và chậu xuống đây! Có ích lắm!” Giọng hắn đầy phấn khích, xem ra là thu hoạch không nhỏ.
Ôn Thiển thò đầu ra hỏi: “Chàng săn được thứ gì tốt vậy?”
“Lợn rừng.”
Ôn Thiển tặc lưỡi, hiệu suất này quả thật quá cao.
Nàng vội vàng dùng dây thừng thả những thứ Giang Đình Chu cần xuống.
Thấy Giang Nguyệt rất muốn xuống xem, Ôn Thiển nói: “Ngươi xuống giúp trước đi, ta nấu xong canh cá sẽ xuống ngay.”
Giang Nguyệt gật đầu, vui vẻ xuống giúp.
Nấu canh cá không tốn thời gian, trước đó Giang Đình Chu chưa về, nên cá vẫn chưa được bỏ vào nồi.
Lúc này đã sai Giang Nguyệt đi chỗ khác, Ôn Thiển có thể thỏa sức ra tay.
Nàng chiên cá bằng dầu trước, sau đó cho nước sôi vào hầm, canh cá nấu ra rất trắng, nàng dẹp bớt củi đi, để lửa liu riu hầm, rồi cũng xuống giúp đỡ.
Con lợn rừng này không lớn lắm, ước chừng chỉ hơn trăm cân, nhưng đủ cho ba người bọn họ ăn rất lâu.
Bên cạnh đặt một chậu tiết lợn, có thể dùng để nấu món tiết canh.
Trong một chiếc thùng khác đựng mỡ khổ và nội tạng như tim, gan, phổi.
Giang Đình Chu nghĩ vợ mình là người cành vàng lá ngọc, chắc chắn chưa từng ăn lòng lợn, nên giải thích với nàng: “Phần nội tạng có thể dùng để nấu canh lòng lợn, hoặc xào lên ăn đều được.”
Ôn Thiển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/4906196/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.