Giang Đình Chu mơ mơ màng màng đồng ý với lời thỉnh cầu của Ôn Thiển.
Trái tim trong lồng n.g.ự.c đập rất nhanh, giống như một viên đá bị ném vào vũng nước tù, khuấy động lên từng cơn sóng gợn.
Hắn đang chuẩn bị đưa hạt kim qua tử, cùng năm mươi lạng bạc kiếm được hôm nay cho Ôn Thiển.
Liền nghe thấy nàng nói: “Giang công tử, đến lúc đó ta sẽ trả tiền thuê phòng cho ngươi, nếu ăn đồ ăn nhà ngươi, ta cũng sẽ trả bạc, ngươi nói bao nhiêu thì là bấy nhiêu.”
Khóe miệng hơi nhếch lên liền hạ xuống, sự thất vọng vô tận trào dâng.
Giang Đình Chu rũ mắt xuống, giấu bàn tay đang nắm túi tiền ra sau lưng, “Không cần trả bạc, hạt kim qua t.ử nàng đưa đã đủ rồi.”
Gà Mái Leo Núi
Ôn Thiển thầm nghĩ, vận may của nàng vẫn rất tốt, đã gặp được người tốt!
Nàng cười nói: “Vậy ta mời ngươi dùng bữa nhé, không biết gần đây có tửu lầu nào không?”
Nhìn nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt nàng, Giang Đình Chu thật muốn tự tát mình hai cái.
Sao hắn lại dám nảy sinh những ý nghĩ dơ bẩn như vậy chứ? Vì đã hiểu lầm ý của nàng, trong lòng Giang Đình Chu vừa thất vọng lại vừa xấu hổ.
Hắn muốn nói không cần đến tửu lầu, mua mấy cái màn thầu là có thể lấp đầy bụng, nhưng xét thấy Ôn Thiển trước kia chưa từng chịu khổ, Giang Đình Chu vẫn ngoan ngoãn đưa nàng đến tửu lầu gần đó.
Gọi là tửu lầu, thực chất chỉ là một quán ăn nhỏ, bán những món như bánh bao, màn thầu và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/4906161/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.