Khi mặt trời mọc, Ôn Thiển được Giang Đình Chu đưa đến Bình Dương trấn.
Trấn không lớn, lác đác vài cửa hàng mở cửa trên đường, người đi lại không nhiều, khác xa với khung cảnh mà Ôn Thiển tưởng tượng.
Giang Đình Chu giải thích với nàng, "Bình Dương đại hạn ba năm, không chỉ dân quê khó khăn, mà ngay cả người trong trấn cũng chẳng khá hơn là bao, lâu dần, người ra ngoài đi lại cũng ít đi."
Ôn Thiển gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, "Hèn chi trên đường xuống núi không thấy hoa màu, ngay cả cây cối cũng ít ỏi, hóa ra là do hạn hán."
Giang Đình Chu đưa nàng đến cổng quan phủ, "Ôn cô nương, tuy ngươi nói không muốn về nhà, nhưng hiện tại người duy nhất có thể giúp ngươi chỉ có quan phủ thôi, nơi này an toàn hơn những nơi khác, ngươi không cần phải sợ."
Không hiểu vì sao, Giang Đình Chu không dám nhìn thẳng vào Ôn Thiển, luôn cảm thấy mình là kẻ tiểu nhân thất hứa.
Nàng đã nói không đến quan phủ, nhưng hắn vẫn đưa nàng đến nơi này.
Ôn Thiển không biết sự hổ thẹn của Giang Đình Chu đến từ đâu, hắn có thể đưa nàng toàn vẹn đến trấn đã là giúp đỡ lớn rồi.
Còn những chuyện khác, nàng vẫn nên tự mình nghĩ cách thôi.
Dù sao hạn hán đã ba năm, cuộc sống khó khăn, dù Giang Đình Chu có lòng muốn giúp nàng, e rằng cũng lực bất tòng tâm.
Ôn Thiển không có thói quen làm gánh nặng, cứ đến đâu hay đến đó thôi.
Thay vì đặt hy vọng vào người khác, chi bằng tự mình mạnh mẽ thì đáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/4906160/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.