Biên tập: Nguyệt Tận
Nhai một mình bước đi giữa biển sương mù mênh mông vô tận, chung quanh là một mảnh tro bụi mờ mịt.
Hắn muốn tìm kiếm lối ra, nhưng vô luận cố gắng đến thế nào, vây quanh hắn vĩnh viễn chỉ là sương khói, không bầu trời, không cây cỏ, thậm chí một tảng đá cũng chẳng nhìn thấy.
Thứ cảm giác hư vô này khiến hắn cảm thấy khó chịu, nhưng chẳng tài nào thoát ra được.
Ngay khi hắn cơ hồ sắp phát cuồng vì cái thứ cảm giác này, cách đó không xa, mơ hồ ẩn hiện một thân ảnh.
“……….” Nhai khẽ nhíu mày, híp mắt cẩn thận quan sát, lại phát hiện bóng dáng đó dường như có điểm quen thuộc, nhất là mái tóc xõa tung như loài hùng sư kia, cùng với dáng người thon dài đó.
Nhai trầm mặc trong chốc lát, tâm tình chợt có chút phức tạp, tiếp đó lại khẽ gọi một tiếng dò xét: “…….Hắc Sư?”
Bóng người đó không trả lời, cũng chẳng động đậy, chỉ câm lặng đứng tại nơi đó, đưa lưng về phía hắn, mơ hồ toát ra thứ cảm giác quỷ dị đến băng lãnh.
Nhai cau mày, vô thanh tức tiến về phía đối phương, nhưng ngay khi hắn vừa đến gần, thân ảnh kia đột nhiên biến mất, chưa kịp kinh ngạc, bên trái hắn chợt vươn ra một bàn tay, năm ngón tay sắc nhọn gắt gao kháp trụ chiếc cổ nơi hắn.
“Vì cái gì……..”
Thanh âm trầm khàn đầy phẫn nộ của Hắc Sư trút vào tai hắn, Nhai cố hết sức quay đầu nhìn lại, chỉ thấy gương mặt tuấn tú đang bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-vo-nhai/1974097/quyen-3-chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.