Biên tập: Nguyệt Tận
Mặc Khê Đoạn dạo gần đây có một cái thói quen không mấy tốt đẹp, lúc ăn thì cứ thích ngồi cạnh nam mà cọ tới cọ lui, không đếm xỉa tới sắc mặt ngày càng khó coi nơi đối phương, không ngừng gắp cái này, gắp cái nọ cho vào chén nam nhân, sau đó lại giương “móng vuốt” sờ mó bắp đùi người ta một cách…tỉnh rụi.
Kết quả thường thấy là bị đạp qua một cái bàn khác mà ngồi ăn.
Nhưng cuộc trò chuyện đêm qua hiển nhiên khiến Mặc Khê Đoạn có chút áp lực, người cũng “ngoan ngoãn” đi rất nhiều. Thế nên sáng sớm ngày hôm sau, trong lúc Nhai ngồi dùng bữa sáng tại nơi lầu các, hắn lại tự giác ngồi vào một cái bàn khác…không chút động tay động chân.
Điều này khiến cho nam nhân có chút ngạc nhiên, không khỏi nhìn nhìn song nhãn đối phương, người nọ lại tránh đi ánh mắt của hắn.
Nam nhân khẽ nhướng mày, cũng chẳng nói gì, quay đầu tự châm cho mình một chén trà nóng, bắt đầu thong thả thưởng thức điểm tâm tinh xảo trên bàn.
Có lẽ là do tâm tình khác thường, nam nhân hôm nay không còn như khi xưa: cả người lúc nào cũng tản ra thứ khí tức âm lãnh mà nguy hiểm, một nụ cười nhạt thôi cũng đủ khiến cho nhân tâm kinh đảm, thấm thỏm lo âu.
Hắn của ngày hôm nay, lại như yên vân <mây khói> trầm tĩnh, lẳng lặng ngồi ở một góc, cũng chẳng tài nào cảm nhận được sự tồn tại nơi hắn, chỉ khi đương trường chuyển tầm mắt đến trên người hắn…thế nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-vo-nhai/1974095/quyen-3-chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.