Biên tập: Nguyệt Tận
“Ư……không……” Thanh âm trầm thấp mà thống khổ của nam nhân, ở nơi sườn núi yên tĩnh thế này, lại cực kỳ rõ rệt, cũng dị thường mê người.
Hậu sơn vừa rồi còn chìm trong dạ vũ, giờ phút này, đã tạnh dần cơn mưa.
Ánh trăng ẩn mình sau tầng tầng lớp lớp sương mù, giữa trời đêm, lại như mảnh lụa mỏng manh phủ trọn lên cả thảm cỏ ẩm ướt còn vương lại nước mưa, để một cảnh tượng kinh hãi nhân tâm cứ như thế mà phơi bày ra trước con mắt trần thế.
Hắc báo một thân bì mao phiêu lượng, đang dùng móng vuốt to lớn của chính mình, vững vàng áp chế thân thể thon dài của một nam nhân trưởng thành, đầu lưỡi ướt át mà thô ráp, mạnh mẽ liếm láp mảng ngực còn tích bọt nước đang run rẩy, đôi đồng tử sắc ám kim nơi loài mãnh thú, cũng sâu sắc ngắm nhìn hắn, một khắc cũng chẳng muốn ly khai.
Mà dưới thân nó, nam nhân hỗn độn một đầu tóc xám chỉ yếu ớt nằm đó, khẽ thở dốc, hắc y đáng thương trên người từ lâu đã bị xé nát, đọng lại nơi khuỷu tay, để lộ cả phần thân trên rắn chắc mà tinh hãn.
Mãi đến khi nhũ tiêm đỏ sậm trước ngực bị dã thú trên thân liếm lộng hết lần đến lần khác, khẽ cắn, tiếp đó lại chảy ra tiên huyết, đau đớn mới khiến hắn nhịn không được mà nhíu mày. Đôi mắt ẩm ướt vì nước mưa, mờ mịt mà mỏi mệt lặng nhìn hình dáng đen bóng của loài báo săn tắm mình trong nguyệt quang kia đang phủ lên khắp cơ thể hắn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-vo-nhai/105739/quyen-1-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.