Biên tập: Nguyệt Tận
Trong phòng ngủ.
“Phong, xin lỗi, ta không nên một mình đi tìm hắn.” Giữa ngọa thất, Thành Thủy Duyệt thu mình trong chăn, có chút áy náy, nhỏ giọng nói: “Ta cứ nghĩ, có thể đả thông tư tưởng của Nhai thúc, dù sao, hắn xem ra chẳng phải kẻ không rõ lý lẽ, huống chi, hắn thích ngươi đến vậy, hẳn là sẽ….”
“Ngủ đi” Nghiêm Lăng Phong mặt không một biểu tình ngắt lời hắn, tỏ ý bảo hắn đi ngủ.
“………..” Khẽ mím môi, Thành Thủy Duyệt gật gật đầu, cẩn thận nằm xuống, tuy rằng sự việc kia vừa mới xảy ra, nhưng mấy ngày qua, hắn vẫn khá vui vẻ, bởi vì tới đêm, Nhai không hề đến ngủ cùng bọn họ.
Chỉ có điều, Phong tuy rất ôn nhu, nhưng chưa hề cùng hắn tiến thêm bất kì một bước nào nữa, phải chăng bởi vì hắn bị thương…….
Phong thật sự rất quan tâm hắn.
Kỳ thật, thương tích của hắn không nghiêm trọng đến vậy……..
Nằm một hồi, bỗng như nhớ tới cái gì đó, Thành Thủy Duyệt nhìn về miệng vết thương còn rướm máu trên đùi Nghiêm Lăng Phong, khó hiểu hỏi: “Phong, lúc nãy sao ngươi không để đại phu giúp băng bó vết thương?”
Vừa rồi, lúc băng bó, Nghiêm Lăng Phong đã cự tuyệt sự giúp đỡ của đại phu, mặc cho miệng vết thương cứ như vậy mà nguội lạnh. Tuy có điểm huyệt, nhưng ít nhiều máu vẫn còn chảy a….
“Tối nay sẽ có người giúp ta băng bó.” Phong thản nhiên nói, ngữ khí như cũ, nhưng, Thành Thủy Duyệt lại cảm nhận được, tâm tình của Phong, dường như có vẻ khoái trá?
Chắc hẳn là ảo giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-vo-nhai/105736/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.