Biên tập: Nguyệt Tận
Nghiêm Lăng Phong nhướng mày, thân thủ nắm lấy tóc Nhai buộc hắn phải ngẩng đầu lên: “Ngồi dậy, ngươi còn muốn ngủ tới khi nào?”
“………Ân?” Nhai còn chưa thanh tỉnh bực bội trợn mắt, mơ màng nhìn nam tử lãnh tuấn đang cúi sát xuống mình: “Làm cái gì………”
Duyên cớ có lẽ là do chưa tỉnh táo, giọng nói xưa nay ôn nhuận mà trầm thấp của Nhai, giờ phút này lại xen lẫn thứ âm mũi biếng nhác, êm dịu mà khàn khàn, cứ như con hắc miêu ngáy ngủ, sau đó, hắn chẳng thèm đếm xỉa tới ánh mắt băng lãnh của đối phương mà ngáp một cái, liền cọ cọ vào lòng ngực Nghiêm Lăng Phong, lại lần nữa ngủ mê ngủ mệt.
Hết thảy, đều là những hành vi trong vô thức.
“…………” Nhìn nam nhân thu người trong lòng ngực mình, Nghiêm Lăng Phong phút chốc bỗng hỗn loạn, biểu tình có chút quái dị, nhưng vẫn không đẩy hắn ra.
Thành Thủy Duyệt sắc mặt tái nhợt ngồi một bên trầm mặc trong giây lát, thấy Nghiêm Lăng Phong tựa hồ không có ý định đẩy người kia ra, liền im lặng kéo kéo ống tay áo đối phương nhắc nhở.
Nghiêm Lăng Phong mặt chẳng chút thay đổi quay đầu nhìn hắn, sau đó lại dời tầm mắt về Nhai đang nằm trong lòng ngực, giây tiếp theo, liền xoay người, trực tiếp ôm lấy hắn, trầm mặc hướng lý viện mà đi.
Thành Thủy Duyệt còn ngồi trên giường nhíu nhíu mày nghi hoặc, lập tức đuổi theo, lại ở hậu viện chứng kiến một cảnh tượng thế này.
Nghiêm Lăng Phong đứng ven bờ dục trì trong veo, hai tay vừa nhấc lên, liền ném
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-vo-nhai/105733/quyen-1-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.