Biên tập: Nguyệt Tận
“Ngươi có thể trốn khỏi cái nơi ấy hay sao? Thật sự là hiếm thấy mà…….” Nhai bì tiếu nhục bất tiếu <ngoài cười trong không cười> nói, trong mắt không hề che giấu sát ý uy hiếp Thành Thủy Duyệt.
Tám năm không gặp, thiếu niên xưa kia mềm mại đáng yêu tựa búp bê, giờ phút này đã trưởng thành rất nhiều, cao mà gầy. Dù khuôn mặt dơ bẩn vì bùn đất, vẫn thanh tú mà ôn nhu khiến người ta trìu mến. Nhất là đôi mắt kia, trong suốt cứ như chẳng thứ gì trên thế giới này có thể vấy bẩn nó, khiến từ tận sâu trong đáy lòng Nhai dấy lên một thứ cảm giác chán ghét cực độ.
Năm đó, Nhai vì không để hai người họ tương kiến, liền nhốt Thành Thủy Duyệt trên một hòn đảo nhỏ mà Nghiêm Lăng Phong chẳng hề biết.
Điều kiện trên đảo cực kỳ tệ hại, ngoại trừ thị vệ được đặc biệt chỉ định, Nhai còn an bài cho hắn một nữ hầu lớn tuổi, cùng với việc định kỳ đưa tới một ít thức ăn đơn sơ, về những nhu cầu khác, Nhai cũng chẳng thèm đếm xỉa tới.
Dù sao, không giết hắn ngay lúc đó, đối với Nhai mà nói, đã là nhẫn nhịn đến cực hạn.
Nhai chẳng phải không muốn động thủ, mà là hắn đã hứa với Nghiêm Lăng Phong.
Có lẽ hắn đê tiện lại độc ác, nhưng lời hứa với người kia, hắn nhất định sẽ giữ đúng.
“………” Dù đã được Nghiêm Lăng Phong ôm vào trong lòng, toàn thân Thành Thủy Duyệt vẫn không kìm chế được mà run rẩy. Ánh mắt trong suốt tràn ngập loại sợ hãi áp bức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-vo-nhai/105732/quyen-1-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.