Lạnh,
Lạnh quá…
Chu Trạch không biết tại sao ở đây lại lạnh đến thế.
Anh ta đi trên một con đường nhỏ, hai bên lối đi được trồng đầy hoa nhưng anh lại chẳng cảm thấy đẹp và lãng mạn chút nào, một lối đi như dành riêng cho anh vậy.
Hoa nở bên kia, người đi vãng sinh;
Ký ức cuối cùng trong đầu Chu Trạch bây giờ là lửa, lửa, những ngọn lửa đã nuốt chửng anh và cơ thể anh bị thiêu thành tro bụi.
Nhưng trong nháy mắt,
Anh ta đến nơi này.
Tại đây, anh ta gặp rất nhiều người,
Già,
Trẻ em,
Thanh niên và người trung niên,
Nam và nữ,
Tất cả mọi người đều mặc quần áo khác nhau.
Một số người thì ăn mặc rất đơn giản, còn một số người quần áo rất sặc sỡ và trên khuôn mặt của họ đều được trang điểm rất đậm.
Chân họ đi không chạm đất,
Không ai nói chuyện,
Cũng không có một âm thanh nào phát ra,
Thỉnh thoảng xuất hiện tiếng "lau" cọ xát vào nhau phát ra âm thanh.
Chu Trạch cũng bắt đầu đi theo mọi người một cách mơ hồ và thỉnh thoảng anh ta lại chợt nghĩ mình đang đi đâu vậy.
Anh ta đã chết,
Ở nơi này,
Chính là địa ngục.
Và ở đây, chính là ngôi nhà của những người chết và sau tất cả Chu Trạch thật sự đã chết.
Mình,
Mình đã chết thật rồi.
Chu Trạch không biết làm gì, không biết mình nên đi hướng nào,
Anh ta không muốn chết, không ai muốn chết, nhưng anh ta không biết mình nên làm thế nào cho tốt. Chu Trạch rơi vào tình trạng bất lực và hoang mang.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/43415/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.