"Đến, cho mày, bản thân mày đừng tìm đường chết mà mở nó ra, nhìn xem kết cục của con chồn ngu kia là gì, hiểu không?"
Chu Trạch đưa tay sờ sờ đầu hầu tử, đang gặm sâm núi, sau đó ném sách âm dương cho.
Cái con khỉ này rất nhạy bén, tuy nói đời trước nó là yêu hầu thần thông, nhưng nếu đặt sách âm dương ở chỗ nó thật cũng rất an toàn, lúc trước sở dĩ Hoàng Đại Tiên Nhi không trộm được sách âm dương, đều là vì sách âm dương nằm trong tay của hầu tử.
Vả lại, có lẽ nó đã chịu ảnh hưởng quá lớn từ tâm thái của Lão đạo. Rốt cuộc hầu tử có bản tính gì, Chu Trạch quá rõ ràng, nó bảo quản cái này, cho dù như thế nào, nó cũng sẽ không thương tổn tới bản thân.
Quan trọng nhất là, Chu Trạch không muốn mang vật này theo người, nó cứ không ngừng nhắc nhở bên cạnh mình ai sẽ lập tức chết ngay, quá phiền.
Bắt Hoàng đại tiên cũng chỉ là chuyện Chu Trạch tiện tay mà thôi, tuy nói cách làm kiểu lúc trước Hoàng đại tiên không trộm thành, giả bộ khách khí bản điều kiện với mình quả thật có chút dối trá, nhưng trước đây ông chủ Chu không nói hai lời, lời cầm sách âm dương hướng về phía bát cô nãi, hô một tiếng:" Tôi gọi bà một tiếng, bà có dám đáp lại không?" thật ra cũng là một loại ghê gớm.
Đại gia đại ca không cười nhị ca, đứng trên góc độ của ông chủ Chu, anh có sách âm dương, vừa lúc có thể khắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2707096/chuong-255.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.