Editor: Waveliterature Vietnam
Ông chủ nhã nhặn nhìn thoáng qua nhân viên của mình, lắc đầu, sau đó lại làm ra thủ thế "mời" với Chu Trạch, ra hiệu cho Chu Trạch có thể đi vào trò chuyện.
Nữ nhân viên ở bên cạnh khẩn trương tới mức hai tay nắm chặt góc áo của mình, gấp đến độ nước mắt cũng sắp chảy ra, hiển nhiên cô ta sợ lắm rồi, không phải cô ta sợ Chu Trạch, mà cô ta sợ ông chủ của mình.
Chu Trạch đi vào bên trong phòng kế.
Có rất ít quán cà phê internet cố ý mở thêm một phòng làm việc như thế này, phần lớn quán đều ước gì có thể ép khô tới chút không gian cuối cùng, có thể sắp xếp nhiều thêm một máy tính thì sắp thêm một máy tính, có thể thêm một ghế lô thì cứ thêm một ghế lô, về phần nhân viên của tiệm sẽ nghỉ ngơi ở đâu, có thể qua loa thì cứ qua loa.
Hơn nữa, phòng làm việc lại còn rất rộng rãi, bên trong còn có một gian phòng, hẳn là phòng ngủ, phòng khách có sô pha còn có bàn công tác, thảm có dạng tranh thủy mạc, bức tranh có bố cục theo kiểu nước đang chảy từ trên cao xuống, khi mình giẫm lên trên có vẻ như bản thân đã bước chân vào núi Trương Bạch và Hắc Long Giang.
Trên vách tường có treo tranh chữ, bên trong còn có đề chữ của mấy danh gia mà ngay cả một người không hiểu biết nhiều về tranh chữ như Chu Trạch cũng có chút ấn tượng, không biết đây là tranh thật hay giả nữa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2707062/chuong-239.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.