Editor: Waveliterature Vietnam
Sáng sớm hôm nay,
Ông chủ Chu vẫn ngồi ở chỗ quen theo lẽ thường,
Ánh sáng mặt trời,
Báo chí,
Cà phê,
Tư thế nằm thoải mái,
Cá muối,
Một ngày của ông chủ Chu cứ bắt đầu như vậy.
Cho dù ngày hôm qua xảy ra rất nhiều chuyện, thế nhưng sau khi Chu Trạch rời giường lại giống như đã quên hết tất cả, dương dương tự đắc mà hưởng thụ sinh cơ bừng bừng giữa sáng sớm của mình.
Bạch Oanh Oanh ngồi ở bên cạnh anh, đang nhìn về phía đống mảnh vụn thủy tinh phát ngốc, vẻ mặt có chút suy sụp.
Lão đạo đi ngang qua, lại nhìn một lượt, nói:
"Đây chính là cái gương bị sự đẹp trai của anh làm nổ tung hôm qua à?"
Lúc nói những lời này, Lão đạo còn cố ý lên giọng, rất sợ ông chủ không nghe được.
Bạch Oanh Oanh ngẩng đầu, bĩu môi,
Nhịn thật lâu,
Vẫn "phốc" một tiếng bật cười.
Thật ra cô ấy còn đang cảm thấy thương tâm và khổ sở vì hôm qua mình làm vỡ chiếc gương này, cô ấy biết ông chủ nhà mình ít của cải, cũng không còn thứ gì tốt, vất vả lắm mới thu được một cái, còn chưa chơi ấm tay đã bị bản thân mình làm vỡ.
Lão đạo cũng thở dài, dí sát miệng lại gần nhỏ giọng nói:
"Thật ra cái gương này do bị sự xấu xí của ông chủ dọa phát khóc, cô xem vết rạn nứt này có giống vệt nước mắt không?"
"Rầm….."
Chu Trạch khép tờ báo trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2707058/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.