Editor: Waveliterature Vietnam
Tủ sắt kiên cố lại to lớn,
Cứ đột ngột bị phá ra một cái động như vậy,
Nhiệt độ bốn phía cũng bắt đầu nhanh chóng hạ thấp,
Bàn tay gầy guộc chỉ còn mỗi xương trắng kia,
Cách ông già đang ôm tủ sắt không quá 2dm.
Lão già ấy ngẩng đầu nhìn bàn tay chỉ còn lại xương trắng kia, vẻ mặt của ông ta hơi nhăn nhó, dường như không còn tìm cảm mãnh liệt hay sự bốc đồng như khi diễn thuyết lúc trước, nửa người dưới của ông ta đang run khẽ, nếu không phải thân thể của ông ta đang tựa vào tủ sắt, miễn cưỡng có thể duy trì sự cân đối, có thể hiện tại ông ta đã xụi lơ trên mặt đất.
Bởi vì ông ta cách bàn tay chỉ còn xương trắng kia là gần nhất,
Cho nên cảm xúc của ông ta cũng sâu nhất,
Nhất là mới vừa rồi,
Ông ta tinh tướng cảm giác được chiếc tủ sắt vốn kiên cố không gì sánh được, đủ để ngăn chặn rất nhiều cú đánh mạnh bạo, dường như chỉ trong phút chốc đã hóa thành bánh bích quy mà đám quân đội vẫn hay ăn, biến thành một thứ mềm yếu tới như thế.
Đám người còn đang hát quân ca ở đây lúc trước cũng đồng loạt im lặng, bọn họ vừa cảm thấy không biết phải làm sao, vừa cảm thấy hơi sợ hãi.
Đây là thứ mà bọn họ đang nghiên cứu, ngày thường, bọn họ mới là phía khiến đối phương cảm thấy sợ hãi, thế nhưng hiện tại thân phận đã thay đổi, khiến bọn họ nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2707018/chuong-219.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.