Editor: Waveliterature Vietnam
"Ken két...."
"Bịch!"
"Ken két...."
"Bịch!"
Giờ này khắc này,
Chu Trạch đã quên đây chỉ là mộng;
Mà tất cả những gì phát sinh trong mộng, hẳn đã được định sẵn từ hơn tám mươi năm trước.
Giấc mộng chỉ nói cho mình biết kết cục, hẳn đã được định sẵn từ hơn mười năm trước,
Suy cho cùng,
Ai có thể thay đổi tương lai được đây?
Dựa theo giá trị quan của người xem để tỉnh táo bàng quan, thế nhưng dường như những chuyện Chu Trạch đang làm này lại có vẻ chẳng có chút ý nghĩa nào, chỉ cố gắng dùng sức lăn qua lăn lại trong mơ, không ngừng dùng sức, thế nhưng có thể mang đến ảnh hưởng gì đâu chứ?
Ấu trĩ,
Thấp kém,
Không thú vị,
Thậm chí còn chẳng bằng đám con nít thích ngồi trong góc nhìn đám kiến đánh nhau.
Ông chủ Chu vẫn chưa từng nghĩ rằng mình là người tốt, bởi vì làm người tốt quá mệt mỏi, có đôi khi làm người tốt cũng quá ủy khuất.
Người thầy giáo đã bị chụp mũ kia, cho dù chết rồi cũng chẳng có cách nào lấy xuống, chính là chứng minh tốt nhất.
Ông chủ Chu luôn là người cá muối, thậm chí trời xui đất khiến thế nào còn tự động ăn mất " lương tâm" của mình;
Nhớ lại mùi vị kia, thực sự là không tồi chút nào. Từ sau khi không có lương tâm, mọi chuyện liền thuận tâm ý.
Không quản chuyện này, mặc kệ;
Lười quản chuyện này, mặc kệ;
Chuyện phiền phức, mặc kệ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2707015/chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.